SỨ MỆNH CUỘC ĐỜI
Có lẽ trong đời mỗi người, đã từng có lúc chúng ta tự hỏi một câu hỏi rất giản dị nhưng lại rất sâu: tại sao mình có mặt trên hành tinh này?
Chúng ta sinh ra, lớn lên, đi học, đi làm, rồi bước vào dòng chảy của cuộc sống. Mọi thứ diễn ra rất nhanh. Nhanh đến mức đôi khi ta không kịp dừng lại để tự hỏi rằng mình đang sống vì điều gì, và con đường mình đang đi có thật sự là con đường của chính mình hay không.
Nhưng nếu nhìn kỹ hơn vào từng con người, ta sẽ thấy một điều rất đặc biệt. Không có hai con người nào hoàn toàn giống nhau. Không chỉ ở khuôn mặt hay tính cách, mà ngay cả những đường vân tay nhỏ bé trên đầu ngón tay của mỗi người cũng khác biệt. Những dấu vân tay ấy được hình thành từ khi chúng ta còn trong bụng mẹ, và suốt cả cuộc đời, chúng không thay đổi. Không ai trên thế giới có dấu vân tay giống hệt người khác.
Điều đó dường như nhắc chúng ta rằng: mỗi con người khi đến với hành tinh này đều mang theo một dấu ấn riêng.
Có người có khả năng sáng tạo.
Có người có khả năng kết nối con người với nhau.
Có người mang trong mình lòng trắc ẩn mạnh mẽ.
Có người lại có khả năng xây dựng, tổ chức, hay dẫn dắt những điều lớn lao.
Những khả năng ấy không phải để so sánh ai hơn ai. Chúng giống như những mảnh ghép khác nhau để cùng tạo nên vẻ đẹp của thế giới này.
Nhưng cuộc sống đôi khi khiến chúng ta quên đi điều đó.
Ngay từ khi còn nhỏ, chúng ta thường được dạy phải trở thành một phần của những khuôn mẫu. Chúng ta được xếp vào những nhóm nhất định, được dạy phải nghĩ theo những chuẩn mực có sẵn, được khuyến khích đi theo những con đường mà xã hội cho là “đúng”.
Dần dần, nhiều người bắt đầu sống theo những con đường đã được vạch sẵn. Ta cố gắng đạt được những tiêu chuẩn của thành công, của địa vị, của sự công nhận. Nhưng trong quá trình đó, có lúc ta đánh mất câu hỏi quan trọng nhất: mình thật sự muốn sống cuộc đời như thế nào?
Có những người đi gần hết cuộc đời mới chợt nhận ra rằng mình đã sống rất bận rộn nhưng lại không thật sự sống cho điều mà trái tim mình từng mong muốn.
Đó là lúc người ta cảm thấy một khoảng trống rất khó giải thích.
Nhưng có lẽ cuộc đời không phải để khiến chúng ta nuối tiếc.
Đôi khi, điều mà cuộc đời cần chỉ là một khoảng lặng.
Một khoảnh khắc để dừng lại.
Một khoảnh khắc để lắng nghe chính mình.
Khi có được khoảng lặng đó, nhiều người bắt đầu nhớ lại những điều mà họ từng ước mơ khi còn trẻ. Những điều tưởng như đã bị quên đi trong những năm tháng bận rộn. Những mong muốn giản dị nhưng sâu sắc về việc làm điều gì đó có ý nghĩa cho cuộc đời.
Có thể con đường để thực hiện những điều đó không hề dễ dàng. Có thể trong hành trình ấy, chúng ta đã từng thất bại. Có thể có những lúc ta nghi ngờ chính mình, hoặc nghĩ rằng mình đã quá muộn để bắt đầu lại.
Nhưng thất bại không phải là dấu chấm hết của một hành trình.
Nó chỉ là một đoạn đường trong hành trình đó.
Điều quan trọng không phải là chúng ta đã vấp ngã bao nhiêu lần. Điều quan trọng là chúng ta có đủ dũng khí để đứng dậy và bước tiếp hay không.
Cuộc đời đôi khi đặt chúng ta trước những lựa chọn rất thật.
Ta có thể tiếp tục đi theo con đường quen thuộc, dù biết rằng nó không thật sự thuộc về mình.
Ta cũng có thể dừng lại, quay đầu, hoặc rẽ sang một hướng khác — một hướng mà trái tim mình cảm thấy đúng đắn hơn.
Câu hỏi không phải là con đường nào dễ hơn.
Câu hỏi là: chúng ta có dám khác biệt hay không?
Thế giới này chưa bao giờ thay đổi nhờ những con người chỉ bước theo lối mòn.
Những bước tiến lớn của nhân loại luôn bắt đầu từ những con người dám tin rằng cuộc đời mình có thể tạo ra điều gì đó tốt đẹp hơn. Những con người dám đứng thẳng trước khó khăn, dám đi tiếp dù con đường phía trước chưa rõ ràng.
Sứ mệnh của cuộc đời không nhất thiết phải là điều gì đó quá vĩ đại. Đôi khi nó chỉ đơn giản là sống tử tế hơn, giúp đỡ nhiều người hơn, hoặc tạo ra một điều gì đó khiến cuộc sống xung quanh trở nên tốt đẹp hơn.
Nhưng khi hàng triệu con người cùng sống với tinh thần như vậy, thế giới sẽ thay đổi.
Mỗi con người khi đến với hành tinh này đều mang theo một khả năng riêng. Và khi mỗi người dám sống đúng với khả năng tốt đẹp của mình, những điều nhỏ bé đó sẽ kết nối lại thành một sức mạnh rất lớn.
Một sức mạnh có thể làm cho nhân loại trở nên nhân văn hơn, sáng tạo hơn và tốt đẹp hơn.
Vì vậy, có lẽ câu hỏi quan trọng nhất của cuộc đời không phải là chúng ta đã đạt được bao nhiêu thành công.
Câu hỏi quan trọng nhất là: chúng ta đã thật sự sống với sứ mệnh của mình hay chưa.
Và đôi khi, hành trình đó chỉ bắt đầu từ một điều rất giản dị: dám lắng nghe trái tim của chính mình.
THƯƠNG HIỆU LIÊN KẾT
Học Viện Sư Phạm AIC School
Trường Quản Lý Cuộc Sống LiMa
Trường Học Trực Tuyến Edumy
Trường Học Trực Tuyến Helloteacher